Cuộc hôn nhân và người vợ “kỳ lạ” của tỷ phú nổi tiếng Warren Buffett

Susan Thompson, người vợ đầu tiên của tỷ phú Warren Buffett và là người phụ nữ giàu thứ 4, đã giới thiệu bạn gái cho chính chồng mình. Bộ ba đã trở thành bạn thân và thậm chí còn gửi thiệp Giáng sinh cho nhau.

Mối liên quan giữa Buffett cùng người vợ đầu tiên, tỷ phú Susan Thompson, đã xuất hiện từ trước thời điểm họ ra đời. Ông của Susan từng điều hành một chiến dịch tranh cử ủng hộ cho đại diện Đảng Cộng hòa Hoa Kỳ Howard Buffett, ông của Warren Buffett. Con gái của họ, Susie Buffett, nói với Business Insider vào năm 2017 rằng đó là “lần duy nhất ông ngoại của Buffett thua cuộc”.

Warren Buffett cùng người vợ đầu, Susan Thompson (Nguồn: BI)
Warren Buffett cùng người vợ đầu, Susan Thompson (Nguồn: BI)

Trước khi gặp Susan, Buffett đã từng cố gắng giành được trái tim của một người phụ nữ tên Betty Gallagher vào năm 1949. Người phụ nữ muốn hẹn hò với một người chơi đàn ukulele, vì vậy Buffett cũng đã chơi nhạc cụ này.

Dù tán tỉnh thất bại, nhưng vị tỷ phú vẫn tiếp tục chơi loại nhạc cụ này trong nhiều bữa tiệc và cuộc họp. Chỉ một năm sau đó, Buffett gặp Susan Thompson. Bà là bạn cùng phòng của em gái của Buffett, Roberta, tại Đại học Northwestern.

Giống như Betty, Susan cũng đã yêu một người khác từ trước đó. Tuy nhiên, Buffett lại hình thành mối quan hệ thân thiết với cha của bà, ông Bill, một giáo sư và người chơi đàn mandolin. Cha của nữ tỷ phú Susan đã tạo điều kiện cho Buffett và Susan được cùng nhau ở trong khu nhà của Thompson, giúp Buffett có cơ hội tán tỉnh Susan.

Warren Buffett luôn có thói quen chơi đàn trong những bữa tiệc (Nguồn :BI)
Warren Buffett luôn có thói quen chơi đàn trong những bữa tiệc (Nguồn :BI)

Buffett tiếp tục đến thường xuyên đến thăm gia đình nhà Thompsons, ngay cả sau khi ông phải rời đi để đến trường kinh doanh tại Đại học Columbia. Cuối cùng, những bản nhạc của tỷ phú Warren Buffett đã được đền đáp. Cả hai kết hôn vào năm 1952.

Họ đã có với nhau ba người con. Susie, người con lớn nhất, là một nhà từ thiện. Howard, con thứ, là một doanh nhân và là cựu cảnh sát trưởng của Hạt Macon, Illinois. Peter, người trẻ nhất, là một nhạc sĩ. Cặp đôi rất hợp nhau trong nhiều khía cạnh, nhưng mối quan hệ của họ dàn bị rạn nứt do thói quen làm việc liên tục và căng thẳng của Buffett.

Chính nữ tỷ phú Susan Thomson là người giới thiệu cho Warren Buffett người bạn đời mới ngay cả khi họ chưa ly hôn (Nguồn: BI)
Chính nữ tỷ phú Susan Thomson là người giới thiệu cho Warren Buffett người bạn đời mới ngay cả khi họ chưa ly hôn (Nguồn: BI)

Sau khi Berkshire Hathaway mua cổ phần của tờ The Washington Post, nữ giám đốc xuất bản Kinda Graham và Buffett đã nảy sinh mối quan hệ ngoài luồng, nhưng kỳ lạ là lại được sự cho phép của Susan Buffett.

Graham và Buffett đã cùng nhau xuất hiện tại nhiều bữa tiệc và sự kiện, thậm chí còn trêu đùa nhau trước mặt báo chí. Susan từng được nhiều tờ báo đưa tin là rất tức giận và bắt đầu ngoại tình với một huấn luyện viên quần vợt.

Hai vợ chồng Buffetts bắt đầu sống ly thân vào năm 1977, khi Susan rời California để theo đuổi sự nghiệp ca hát. Tỷ phú Warren Buffett khẳng định cuộc sống của ông đã bị tàn phá nặng nề sau khi vợ ra đi. “Đó chắc chắn là 95% lỗi của tôi … Cô ấy luôn luôn hòa hợp với tôi,” Buffett nói.

Điều ngạc nhiên là, ngay trong năm sau, Susan giới thiệu chồng của mình với một người bạn mà bà chơi thân, Astrid, một người nhập cư gốc Latvia. Họ đã trở thành bạn khi Susan bắt đầu hát tại nhà hàng của Astrid. Và, Astrid nhanh chóng trở thành người bạn đời đồng hành mới của Buffett.

Warren Buffett kết hôn với người vợ mới vào sinh nhật thứ 76 (Nguồn: BI)
Warren Buffett kết hôn với người vợ mới vào sinh nhật thứ 76 (Nguồn: BI)

Điều kỳ lạ hơn nữa khiến nhiều tờ báo tốn giấy mực là sau này, cả ba vẫn luôn thân thiết và mọi hoạt động đều có nhau giống như một bộ ba chơi thân hoàn hảo. Buffett thường nói: “Susie đưa chúng tôi đến với nhau; và Astrid giữ chúng tôi ở lại với nhau.”

Buffett và Astrid đã kết hôn trong một buổi lễ chỉ gồm năm người tại nhà của con gái của Buffett vào năm 2006, ngay trong ngày sinh nhật lần thứ 76 của ông.

Theo Huy Nguyễn (Theo BI) (Dân Việt)

Tagged : / / / / / / /

Thành tỷ phú nhờ săn nhà hoang

HONG KONG -Tins Plaza là nhà máy nhựa bỏ hoang, ọp ẹp ở quận Tuen Mun. Nhưng từ cái nhìn đầu tiên, Tang Shing-bor đã thấy đây là kho báu.

Năm 2005, ông trả 36 triệu USD để mua Tins Plaza. Nhưng chính Tang cũng không đoán trước được rằng chỉ 2 năm sau, ông kiếm được gấp ba.

Chính nhờ việc tìm mua các bất động sản công nghiệp bỏ hoang như Tins Plaza, rồi bán lại, hoặc cải tạo lại, Tang đã thoát bờ vực phá sản năm 2003 và trở thành tỷ phú năm 2016. Hiện tại, ở tuổi 86, ông là người giàu thứ 14 Hong Kong, theo Forbes, với tài sản 5,7 tỷ USD.

Tang nổi tiếng với những thương vụ đi ngược trào lưu. Bất chấp cuộc biểu tình kéo dài nhiều tháng phủ bóng lên thị trường bất động sản Hong Kong, Tang vẫn đang đổ tiền ồ ạt vào bất động sản công nghiệp tại đây. Năm ngoái, ông đã chi ra tới 700 triệu USD. Theo số liệu từ hãng nghiên cứu Real Capital Analytics, Tang là người mua bất động sản công nghiệp Hong Kong nhiều nhất năm 2019.

Tỷ phú Hong Kong Tang Shing-bor năm nay 86 tuổi. Ảnh: Forbes
Tỷ phú Hong Kong Tang Shing-bor năm nay 86 tuổi. Ảnh: Forbes

Tang đang đàm phán thương vụ kế tiếp. Đó là một tòa nhà đổ nát gần sân bay cũ Kai Tak của thành phố. Chính quyền Hong Kong đang đấu giá nơi này để tái thiết. Với Tang, bất ổn chính trị tại Hong Kong chỉ giúp ông có món hời lớn hơn mà thôi.”Đây là cơ hội tốt nhất tôi từng thấy”, Tang cho biết trong một cuộc phỏng vấn hiếm hoi tại một trong các tòa nhà của ông ở quận Mong Kok. Nơi này chỉ cách vài tòa nhà so với địa điểm diễn ra một số cuộc biểu tình. Trong suốt buổi phỏng vấn, ông liên tục nhận điện thoại từ các môi giới, hãng bất động sản và luật sư.

Tài năng của Tang trong việc tìm ra và cải tạo lại các tàn dư của Hong Kong khi còn là trung tâm sản xuất đã hấp dẫn nhiều đối tác, như Chinese Estates Holdings và Jiayuan International. Cả hai đều đã lập liên doanh với công ty ông – Stan Group để cải tạo các bất động sản công nghiệp. “Ông ấy làm việc rất hiệu quả và có kinh nghiệm”, Joseph Lam – một lãnh đạo tại Colliers International nhận xét.

Giới bất động sản Hong Kong gọi Tang là “Chú Bor”. Địa ốc cũng chỉ là một trong những lĩnh vực ông tham gia. Tang từng sản xuất bóng đèn neon thập niên 50 và quản lý nhà hàng thập niên 70. Sự nghiệp của ông cũng phản ánh sự phát triển của Hong Kong vài thập niên qua.

Tang chưa bao giờ sợ thất bại. Cha mất khi ông mới 5 tuổi. Mẹ ông đã phải nuôi sống gia đình bằng một công việc trả lương rất thấp trong nhà máy. “Tôi đã phải nghĩ ra rất nhiều cách để tồn tại”, Tang nói. Ông từng lang thang bên ngoài nhà hàng khi đói bụng, chờ người ta cho đồ ăn.  

Lớn lên trong cảnh nghèo khổ rèn cho ông tinh thần bền bỉ, gan góc. Khi đã ngoài 70 tuổi, ông vẫn duy trì được vóc dáng nhờ bơi lội vào sáng sớm. “Mọi chuyện luôn có cách. Chẳng có vấn đề nào không giải quyết được cả”, ông nói.

Tang chỉ tốt nghiệp tiểu học. Năm 1950, ông đi theo một người thợ làm biển hiệu neon để học việc. Năm 20 tuổi, ông mở cửa hàng riêng. Thành công từ cửa hàng này giúp ông có vốn mở quán ăn với bạn năm 1970. Từ đó, Tang bắt đầu đổ tiền vào hàng loạt nhà hàng.

Thập niên 80, ông mở rộng sang hàng loạt mảng kinh doanh mới, trong đó có xe cũ. Dù vậy, ông thành danh nhờ việc mua đi bán lại các cửa hàng. Một trong các vụ đầu tư nổi bật nhất của ông là mua lại một tòa nhà cũ năm 1990 và cải tạo nó thành Mongkok Computer Centre nổi tiếng.

Tang trong một căn nhà ông sở hữu ở quận Mong Kok. Ảnh: Forbes
Tang trong một căn nhà ông sở hữu ở quận Mong Kok. Ảnh: Forbes

Ông bắt đầu bán bớt tài sản, kể cả Mongkok Computer Centre. Dù vậy, Tang vẫn giữ lại các bất động sản công nghiệp mà ông bắt đầu mua từ năm 1996 để phòng trừ rủi ro.Đến năm 1997, Tang đã có hơn 200 cửa hàng trị giá gần 7,3 tỷ đôla Hong Kong (942 triệu USD) và bắt đầu lên kế hoạch IPO. Nhưng sau đó, khủng hoảng tài chính châu Á xảy ra. Thị trường bất động sản Hong Kong mất giá tới 70% giai đoạn 1997 – 2004, một phần do dịch SARS bùng nổ. Đến năm 2004, Tang đã gánh khoản nợ 4 tỷ đôla Hong Kong.

Năm 2005, ông mua Tins Plaza với giá 280 triệu đôla Hong Kong. Ông chỉ chi ra 28 triệu HKD và phần còn lại vay ngân hàng từ thế chấp các tòa nhà đang sở hữu.

6 tháng sau, Tang nhận được cuộc gọi từ một công ty Australia – Macquarie Goodman – đề nghị mua tòa nhà với giá 500 triệu đôla Hong Kong. Đến tháng 10 năm đó, quỹ đầu tư bất động sản Mapletree của Singapore trả giá 520 triệu HKD. Tang đều từ chối.

Ông biết bất động sản thương mại có giá cao hơn bất động sản công nghiệp. Vì thế, ông định hướng phát triển cho Tins Plaza thành thương mại. 2 năm sau, một lãnh đạo của Macquarie bay từ Sydney sang gặp ông với lời đề nghị mới – 850 triệu đôla Hong Kong. Tang đã bán Macquarie Tins Plaza, kiếm lời 570 triệu đôla Hong Kong. “Tins Plaza là giao dịch đáng nhớ nhất của tôi”, ông nói.

Sau đó, Tang không nghĩ đến chuyện nghỉ ngơi. Ông nhắm đến một nhà máy cũ khác gần đó – Gold Sun Industrial Building. Không như các thương vụ trước, Goldsun có nhiều chủ sở hữu, buộc ông phải đàm phán riêng lẻ. Tang mua tầng đầu tiên năm 2006, nhưng đến tận năm 2014 mới xong. “Tôi phải mua từng tầng một”, ông nhớ lại.

Tang cũng gặp khá nhiều may mắn. Mong muốn tăng nguồn cung bất động sản cho văn phòng, khách sạn và khu mua sắm, chính quyền Hong Kong năm 2010 ra chính sách khuyến khích tái thiết bất động sản công nghiệp không sử dụng. Họ cũng gỡ bỏ hạn chế về quy mô dự án xây trên đất chuyển đổi từ mục đích công nghiệp. Vì thế, giá nhà máy tăng tới 152% giai đoạn 2010 – 2016.  

Đến nay, Tang đã mua 73% các tòa nhà gần sân bay cũ. Việc tái thiết Kai Tak chắc chắn sẽ làm tăng giá bất động sản quanh khu này.

“Tôi rất lạc quan về tương lai của Hong Kong”, Tang nói, “Tôi đã chứng kiến nhiều thăng trầm rồi. Luôn có cơ hội trong các rủi ro. Và đây là cơ hội của tôi”.

Hà Thu (theo Forbes)

Tagged : / / / / /